Cuộc đời như giấc mộng ... Được - Mất - Thành - Bại bổng chốc hóa hư không...
Ta đã biết chấp nhận. Ừ, ta biết chấp nhận… cuộc sống vốn là như vậy!
Một lần nhìn sâu trong mắt mình, ta thấy được vết hằn sâu của những tháng ngày hư hao vụn vỡ. Ta xót xa chợt hiểu cái giá của những tháng năm dài hoang phí, những tả tơi tuổi xuân rơi rụng theo bước đường vạn dặm.
Lòng ta chùng xuống, để rồi phải suy nghĩ mông lung. Để rồi ta đành chấp nhận những gì vô tình hay cố ý mà mình lựa chọn.
Những gì được – mất đôi khi chẳng mang hình hài rõ nét...
Ta đâu còn trẻ nữa để mà mãi đi tìm những cái đam mê và hư ảo.
Đã qua rồi thời cuộc sống vui vẻ mà ta đã có.
Giờ đây ta vui với những niềm vui chợt đến bên ta mỗi ngày.
Vui với những gì đang có cùng gia đình vợ con của ta
Tìm đến bạn bè cùng cảnh ngộ và trao cho nhau những lơì thăm hỏi ân tình đạm bạc.
Hình như chỉ là thế thôi…
Đêm.
Yên lặng quá!
Ngồi đếm… thời gian rơi…
Thật khẽ!
Muốn gì? Và cần gì?
Ta ơi… !!!
Ta đã biết chấp nhận. Ừ, ta biết chấp nhận… cuộc sống vốn là như vậy!
Một lần nhìn sâu trong mắt mình, ta thấy được vết hằn sâu của những tháng ngày hư hao vụn vỡ. Ta xót xa chợt hiểu cái giá của những tháng năm dài hoang phí, những tả tơi tuổi xuân rơi rụng theo bước đường vạn dặm.
Lòng ta chùng xuống, để rồi phải suy nghĩ mông lung. Để rồi ta đành chấp nhận những gì vô tình hay cố ý mà mình lựa chọn.
Những gì được – mất đôi khi chẳng mang hình hài rõ nét...
Ta đâu còn trẻ nữa để mà mãi đi tìm những cái đam mê và hư ảo.
Đã qua rồi thời cuộc sống vui vẻ mà ta đã có.
Giờ đây ta vui với những niềm vui chợt đến bên ta mỗi ngày.
Vui với những gì đang có cùng gia đình vợ con của ta
Tìm đến bạn bè cùng cảnh ngộ và trao cho nhau những lơì thăm hỏi ân tình đạm bạc.
Hình như chỉ là thế thôi…
Đêm.
Yên lặng quá!
Ngồi đếm… thời gian rơi…
Thật khẽ!
Muốn gì? Và cần gì?
Ta ơi… !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét